Trang chủ Ký ức chiến tranh Kỷ niệm về chiến trận Chuyện hai anh em

THÔNG TIN VỀ HOẠT ĐỘNG CỦA CCB TP.HCM

QUẢNG CÁO


 

Chuyện hai anh em
Thứ tư, 13 Tháng 9 2017 09:57

Anh hùng LLVTND Huỳnh Thúc Bá, quê Duy Tân, Duy Xuyên (Quảng Nam), được biết đến khi làm y tá đại đội đã một mình chiến đấu giữa vòng vây để bảo vệ hàng chục thương binh. Ông đồng thời là nhân vật với bức ảnh nổi tiếng vuốt râu Bác Hồ khi cùng đoàn dũng sĩ thiếu niên miền Nam ra thăm Bác. Ít ai biết rằng, ông có em trai là liệt sĩ Huỳnh Sáu cũng dũng cảm không kém, từng đi vào nhật ký của nhà văn Chu Cẩm Phong.

Anh hùng LLVT ND Huỳnh Thúc Bá vuốt râu Bác Hồ - Ảnh: TL

Xóm Vinh Cường (nay gọi là tổ 14, thôn Phú Nhuận 3) là vùng đất lịch sử giàu truyền thống cách mạng của xã Duy Tân. Xóm nhỏ có đến 2 Anh hùng LLVT ND, 70 liệt sĩ, 39 Bà mẹ VNAH, 27 tù yêu nước, 6 xã đội trưởng, 5 bí thư Đảng ủy trong những năm chiến đấu. Lớn lên ở vùng đất lửa, hai anh em Huỳnh Thúc Bá, Huỳnh Sáu (tức Huỳnh Văn Long, tên đi hoạt động du kích) đánh giặc từ thuở mười lăm.

Anh hùng Huỳnh Thúc Bá và mẹ - Ảnh: HV

Hôm nay Đại tá Huỳnh Thúc Bá từ Đà Nẵng về quê chăm mẹ. Người mẹ tròn 100 tuổi của ông từ tết đến nay yếu hơn trước. Chồng chết sớm khi đứa con út mới sinh ra. Một tay bà vừa nuôi 4 người con vừa tham gia cách mạng. Rồi cậu út cũng bị Mỹ bắn chết. Lòng căm thù giặc khiến Huỳnh Thúc Bá 12 tuổi đã tham gia du kích rồi làm lính chủ lực. Nối gót anh trai, Huỳnh Sáu cũng hoạt động tại địa phương, sau này là chính trị viên xã đội. Ông Bá không ngờ rằng cả hai anh em ông đều được có tên trong “Nhật ký chiến tranh”, tác phẩm được giải thưởng Nhà nước về Văn hóa Nghệ thuật của nhà văn, liệt sĩ, Anh hùng LLVTND Chu Cẩm Phong. Những ngày về công tác ở Vinh Cường, nhà văn rất cảm phục chàng trai Huỳnh Văn Long qua những trận đánh. Cuốn Nhật ký dừng ở ngày 27/4/1971 và những dòng về Long là ngày 25/4, nằm trong những trang cuối cùng: “Huỳnh Văn Long là em Huỳnh Thúc Bá, Anh hùng LLVT ND. Long 21 tuổi, một dũng sĩ diệt mấy trăm tên giặc. Mình đã được biết tên và nghe kể thành tích, không ngờ hôm nay gặp sau khi cậu ta đi đánh tập kích về xin cơm nguội ăn. Long trả lời mình: Tôi không biết kể đâu, chỉ biết đánh giặc. Có gì anh hỏi chú Sáu tôi với…”. Trong nhật ký của Chu Cẩm Phong còn viết rất dài về nhân vật này. Chuyện Long được huyện bố trí vào Huyện ủy viên thì thoái thác nhường cho người khác, để ở lại xã bám trụ cùng anh em. Long có thể kể say sưa về các du kích của mình một cách rành rọt, nhưng tuyệt nhiên không nói chút gì về bản thân. 1/5/1971, nhà văn Chu Cẩm Phong đã hy sinh ngay tại Vinh Cường cùng với tác phẩm dang dở của mình. May mắn là cuốn nhật ký được một sĩ quan ngụy gìn giữ  khi thấy bên trong  có “lửa”. Sau ngày giải phóng cuốn nhật ký được trao lại cho Hội Văn nghệ giải phóng Đà Nẵng Trung Trung Bộ. Khi in thành sách, người anh trai đã cắt ra những kỷ niệm về Long và lồng vào khung kính treo trên tường. Người mẹ già cứ thi thoảng lại sờ lên những dòng chữ như sờ vào gương mặt cậu con cưng của mình.

Đại tá Huỳnh Thúc Bá miên man trong nỗi nhớ em trai: “Chị Hai bận rộn chuyện hoạt động phụ nữ rồi phụ với mẹ vườn tược, nên hai anh em được đi học, gắn bó với nhau lắm. Năm 1965, tôi từ chiến khu băng bộ xuyên núi một ngày về thăm gia đình. Lúc đó Vinh Cường đã vùng lên phá kềm. Sau 3 năm xa cách, Sáu lúc này đã 16 tuổi, lớn vổng lên. Tôi, mẹ và Sáu chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm, không ngờ đó là tấm duy nhất có ba mẹ con. Bây giờ tôi vẫn còn giữ, tiếc là không còn được nguyên vẹn, bởi thời gian quá lâu. Lúc ấy, Sáu cứ săm se cây súng cacbin tôi mang theo, ra chiều thích thú lắm”. Gương mặt của người anh hùng như giãn ra khi nhớ về người em hiếu động. Nhớ lúc Sáu lấy súng bắn 2 phát rớt 2 con chim sẻ bị anh mắng vì tốn đạn. Không ngờ tài bắn tỉa thiện xạ của Sáu sau này khiến kẻ thù khiếp sợ. Lấy của địch đánh địch, những thủ pháo, lựu đạn ít khi thiếu vắng bên người chính trị viên này. Bị thương vào ruột, cấp trên cho  khiêng ra Bắc chữa bệnh và học tập, đi được nửa đường thì Sáu nằng nặc xin quay lại, vào bệnh xá khâu ruột, nằm chục ngày thì “dọt”. Có lần được cơ sở chiêu đãi món mì Quảng ngon, sau bao ngày ăn uống kham khổ, Sáu ăn nhiều lại bơi ngay qua sông thế là bục ruột phải mổ ra may, đau đớn vô cùng.

Năm 1968, anh hùng Huỳnh Thúc Bá sau khi được tuyên dương 1 trong 9 ngọn cờ đầu của Quân khu 5 và phong tặng Anh hùng LLVTND đã được ra Bắc học tập. Tại Hà Nội, ông vinh dự ba lần được gặp Bác Hồ. Tấm gương Huỳnh Thúc Bá bay về Vinh Cường làm nức lòng cậu em trai. Những bức thư Sáu viết theo đường dây gửi ra cho anh đầy xúc động, hứa sẽ học tập theo anh, chiến đấu kiên cường giải phóng quê hương. Có lẽ để anh trai yên tâm, Sáu đã viết: “”Mức độ ác liệt hiện nay giảm 8% so với năm 1969. Bom đạn cũng đã hạn chế hơn nhiều so với năm ngoái anh à…”. Bức thư viết ngày 16/12/1970 còn khẳng định ở đoạn cuối: “Một lần nữa mong anh sức khỏe và tiến bộ. Sắp đến anh em chúng ta sẽ gặp nhau. Gửi đến anh cái hôn duy nhất”. Những bức thư ấy đến nay ông Bá vẫn còn giữ mãi như lưu lại tất cả niềm thân thương nhất của em mình.

Năm 1971, chỉ vài tháng sau khi nhà văn Chu Cẩm Phong hy sinh, Huỳnh Sáu cũng ngã xuống khi địch nã pháo vào giữa cuộc họp. Lúc này anh đã nhận quyết định làm Huyện đội phó Duy Xuyên khi mới 23 tuổi. Anh bị dập chân nhưng không cho tiêm thuốc mà nói rằng mình không qua khỏi, để thuốc cứu chữa thương binh nhẹ hơn. Người mẹ sau khi chôn cất con trai đã nén đau thương vượt Trường Sơn hàng tháng trời ra Bắc chăm cháu nội bị bệnh tật và đỡ đần con dâu để Huỳnh Thúc Bá lúc này đã về lại quê hương, toàn tâm cầm súng chiến đấu.

Đại tá Huỳnh Thúc Bá nói rằng, nhiều người khuyên ông nên làm hồ sơ để Nhà nước truy tặng Anh hùng LLVT ND cho Huỳnh Sáu nhưng ông và mẹ lại không muốn vậy. Em trai ông khi còn sống đã không bao giờ nói về mình kể cả với người rất thân thiết là nhà văn Chu Cẩm Phong thì bây giờ cứ để như vậy. Mảnh đất Vinh Cường này ai mà chẳng anh hùng như thế.

HỒNG VÂN

 
Designed by TLO